PDA

View Full Version : Thật giả chuyện "ăn xin"


hoahuongduong
16-11-09, 02:27 PM
Theo chân người khuyết tật ăn xin: Thật và giả

Giả mù và cầm xấp vé số trên tay nhưng chỉ rời con hẻm trọ là cất ngay xấp vé số và chìa nón xin ăn.

LTS: Phía sau những người tàn tật ăn xin là những tay chăn dắt, chuyên “liếm mồ hôi” trên lưng người khuyết tật thật và giả. Nhiều tuần liền, PV Pháp Luật TP.HCM đã bám theo những người ăn xin chuyên nghiệp và chứng kiến cả một “quy trình công nghệ” đánh vào lòng thương hại của người khác để moi tiền.

Gần 6 giờ sáng một ngày cuối tháng 10-2009, một ông khoảng 60 tuổi ăn mặc bèo nhèo, cầm gậy lọ mọ đi ra từ con hẻm nhỏ cạnh nhà số 606/69 đường Ba Tháng Hai, phường 14, quận 10, TP.HCM. Ông ta dò dẫm từng bước như thể bị mù, tay cầm vài tờ vé số đưa ra phía trước.

[Only registered and activated users can see links]
Người đàn ông giả mù lọ mọ xin ăn quanh chợ Nghĩa Hòa (quận Tân Bình)

Giả mù đi xin

Người đàn ông đi chưa đầy 5 m, một thanh niên điều khiển xe Honda trờ tới. Ông ta nhìn quanh, nhanh chóng đội mũ bảo hiểm rồi ngồi gọn trên xe. Chiếc xe lao trên đường Lý Thường Kiệt, hướng về ngã tư Bảy Hiền. Đến trước cổng nhà thờ xứ Vinh Sơn (đường Nghĩa Phát, quận Tân Bình), người đàn ông xuống xe, ngồi bệt dưới đất, những tấm vé số không còn trên tay. Chẳng nói chẳng rằng, người điều khiển xe Honda bỏ đi. Hơn 20 phút sau, hành trình ăn xin của người đàn ông giả mù bắt đầu.

Mắt nhắm nghiền cùng chiếc nón trên tay, người đàn ông lò dò từng bước trên đường Nghĩa Phát hướng về chợ Nghĩa Hòa. Vừa đi ông ta vừa mở miệng xin tiền, chốc lát giả vờ va vào một người. Có người cho tiền, ông ta hé mở đôi mắt xem mệnh giá mỗi giấy bạc, từng đồng xu. Thương cho hoàn cảnh “tật nguyền” của ông, nhiều người sẵn lòng cho 1.000 đồng, 2.000 đồng, 5.000 đồng. Khi tiền trong nón khá nhiều, ông ta kín đáo cho vào túi vải đeo trước ngực.

[Only registered and activated users can see links]
Sau khi xin ăn, người đàn ông giả mù về lối nhỏ 606/69 đường Ba Tháng Hai.


Càng đến gần chợ Nghĩa Hòa, người càng đông thì số tiền người đàn ông xin được càng nhiều. Ông ta tiếp tục dò dẫm vào chợ, chìa nón xin tiền. Đến quầy bán hủ tíu, người đàn ông ngồi xuống, gọi một tô. Động tác nhặt rau thơm, lấy chai nước mắm... của ông ta thật chính xác. Ăn xong, trả tiền hẳn hòi, ông ta tiếp tục đóng vai người mù lòa, chìa nón xin ăn.

Khoảng 10 giờ, chợ thưa người, ông giả mù lò dò ra đầu đường, tự đón xe ôm đi tiếp qua nhiều địa điểm để xin ăn. Gần 12 giờ, ông trở về con hẻm 606 đường Ba Tháng Hai để về chỗ trọ. Vẫn dò dẫm đi tới cùng vài tờ vé số quơ quơ trên tay nhưng không mời mọc người mua. Điều này cho thấy ông ta ngụy trang để những người hàng xóm tin rằng ông ta đi bán vé số.

Nhà cửa khang trang vẫn đi ăn mày

[Only registered and activated users can see links]
Người con trai chở bà Phụng về nhà sau buổi xin ăn.

8 giờ ngày 4-11, một bà khoảng 45 tuổi, cụt hai chân đang ngồi xin ăn ở góc đường Nguyễn Thái Sơn và Nguyễn Kiệm (quận Gò Vấp). Bà ta gần như phơi nắng suốt buổi để đánh vào lòng thương hại của người đi đường.

Gần 12 giờ trưa, một thanh niên trạc 18 tuổi đi xe gắn máy biển số 61T1-2303 xuất hiện cách bà ăn xin khoảng 20 m, dòm ngó chung quanh. Ngay lúc này, bà ăn xin thu gọn hành trang, mang chân giả vào rồi đi chậm về phía người thanh niên. Quan sát thêm một lượt, người thanh niên chạy thẳng tới bà ăn xin rồi chở bà ta về hướng chợ Gò Vấp.

PV bám theo sau, lần lượt qua địa phận quận Gò Vấp, quận 12, huyện Hóc Môn (TP.HCM) rồi đến huyện Thuận An (Bình Dương). Trên đường đi, người thanh niên dừng lại nhiều lần mua thức ăn hoặc giả vờ sửa xe để “nghía” những người đi sau.

Đến huyện Tân Uyên (Bình Dương), người thanh niên cho xe đi vào con đường nhỏ hẹp, lầy lội rồi lủi vào một căn nhà.

Trong vai người tìm mua đất để lập trang trại, chúng tôi dò hỏi và biết người đàn bà ăn xin tên Phụng, còn người thanh niên là con của bà ta, tên Nhàn. Vị trí chúng tôi đang đứng là Khu điều trị phong Bến Sắn (thuộc Sở Y tế TP.HCM) và bà Phụng là bệnh nhân nơi đây.

Bác sĩ Võ Đức Huy, Phó Giám đốc Khu điều trị phong Bến Sắn, cho biết theo quy định, bệnh nhân không được tự tiện đi xin ăn vì đã được cơ quan và các tổ chức từ thiện chăm lo đầy đủ. “Con của bệnh nhân cũng được tạo mọi điều kiện để đến trường” - bác sĩ Huy cho biết.

Theo bác sĩ Huy, cơ quan đã yêu cầu bà Phụng làm cam kết không trốn trại ra ngoài xin ăn nhưng bà ta chưa thực hiện. Trong khi đó, người con trai tên Nhàn được giới thiệu học tập tại Trung tâm Bảo trợ trẻ em Tam Bình (Thủ Đức) nhưng lại bỏ về, sống bám vào số tiền xin được của bà Phụng.

Cũng như bao bệnh nhân khác, bà Phụng được cấp một ngôi nhà rộng rãi, khang trang. Bước vào nhà bà Phụng, chúng tôi ghi nhận có đủ mọi vật dụng sinh hoạt gia đình như tivi, tủ lạnh, máy nghe nhạc, xe gắn máy... So với những người chung quanh thì cuộc sống cả nhà bà Phụng dư dả hơn. Theo bà Phụng, mỗi sáng bà đón xe buýt tới góc đường Nguyễn Thái Sơn và Nguyễn Kiệm để xin ăn, đến trưa thì con rước về. “Mỗi ngày tôi xin được hơn 200.000 đồng. Trừ chi phí còn dư chút đỉnh để mua đồ đạc trong nhà” - bà Phụng cho biết.

Người mù bán vé số nuôi mẹ

[Only registered and activated users can see links]
Ông Hùng ngồi bán vé số trên thành cầu Băng Ky.

Bị mù từ năm lên ba nhưng ông Nguyễn Văn Hùng (48 tuổi) còn nuôi người mẹ già bị đau tim. Hơn 20 năm qua, ông ngồi bên thành cầu Băng Ky (quận Bình Thạnh), cổ mang tấm bảng nhỏ có dòng chữ “Bán vé số”. Ông không mời mọc, chẳng chèo kéo, cũng không cầm vé số trên tay. “Bị giựt nhiều lần rồi, giờ bỏ vé số trong giỏ cho chắc ăn. Ai hỏi mua thì bán” - ông Hùng trải lòng.

Trưa đội nắng, chiều hít bụi, chẳng dám uống ly nước mía 2.000 đồng, ông dồn toàn bộ tiền lời kiếm được từ bán vé số để mua thuốc thang, thức ăn cho mẹ. “Không thấy nụ cười của mẹ bằng ánh mắt nhưng tôi vẫn cảm nhận niềm vui sướng, hạnh phúc của mẹ qua lời nói, hơi thở” - ông Hùng tỏ bày.

Ông Hùng tự sự: “Sống phải có lòng tự trọng, cho dù mang thân khuyết tật, mù lòa nhưng còn sức khỏe mà đi xin ăn đã là chuyện không nên. Người giả mù để xin ăn lại càng đáng trách”.

Thao Pháp Luật