View Full Version : Chuyện ghi ở bệnh viện
hoangduydk
01-10-09, 04:24 PM
Mai phục” vòng ngoài Bệnh viện K là đàn cò mồi, đợi từ khi cổng còn chưa mở. Khi ông lớ ngớ bước vào, thằng con đang loay hoay tìm chỗ gửi xe, đã có hai chị trung niên chạy ra ríu rít: “Hai chục nghìn thôi, đến tận trưởng khoa khám ngay lập tức. Có khám không?”
- Ơ hay, chưa biết người ta khám cái gì đã có trưởng khoa rồi
- Bác ơi, em có người nhà làm to ở viện này, giáo sư, tiến sĩ, thạc sĩ, bác muốn ai khám cũng được, 20.000 đồng công giới thiệu thôi, phục vụ tận chân răng. Bác yên tâm chưa?
Ở bên kia hàng rào, hai thanh niên trông xe xa xả: Dắt vào tít trong góc kia, mù à? Năm nghìn một xe... Đắt à, đắt thì dắt xe ra đường gửi mấy công an kia kìa.
Cách vài bước chân, một chị có vẻ như từ dưới tỉnh lên đang luống cuống giữa hai thanh niên: “Có mua sổ khám bệnh không? Năm nghìn đồng, không mua hả? Chốc nữa không có sổ đừng ra xin nhé. Cho trắng mắt ra, đồ ngu”.
Lạng lách toát mồ hôi, cuối cùng hai bố con anh cũng đến được nơi xếp hàng lấy phiếu khám bệnh. Mới 8 giờ sáng mà đã đến bệnh nhân thứ 80.
Bàn đăng ký khám, cô nhân viên tóc vàng loe hoe lờ rờ từng tờ giấy, số 50 đâu? Không có à, 51? Bùi T. Bàng à? Bàng hay Bằng?
- Dạ, Bằng ạ, bác trung niên khúm núm
- Viết với lách, thế này thì ai mà đọc được!
- Thì các cô bệnh viện viết chứ tôi có viết đâu.
“Tóc vàng” liếc xéo một cái: Ơ, thế bác khám bảo hiểm y tế à? Thế thì không khám ở đây, phải ra nhà E xếp hàng, đằng kia.
“Chết, ung thư mà không có bảo hiểm thì chết”, tiếng rì rầm. Bác trung niên nháo nhác quơ cái nón đi tìm nhà E. Lại xếp sổ, số 120.
“Đợi đến chiều bác ạ”, người ta nói. Cái loa có đám người bu quanh mới gọi đến số 47. Ghế ngồi đợi không có, nắng và bụi dội lên bao khuôn mặt thẫn thờ trên cái khoảnh trống vừa gọi là sân vừa gọi là bãi xe ở bệnh viện điều trị ung thư lớn nhất miền Bắc này.
Hết từ chối bà ngô luộc, ông vé số, chị bán kẹo cao su, anh bán báo dạo... gần 2 tiếng, rồi cũng tới lượt hai cha con anh. Anh chen mãi mới vào được nơi đăng ký khám bảo hiểm y tế, cô nhân viên vừa cắm cúi viết vừa hỏi: Thẻ bảo hiểm đâu? Đây ạ. Ơ, chưa photo à? Photo gì cơ ạ? Photo làm năm bản, anh không nhìn đây à? Cái tờ giấy bé xíu dán trên góc tường bị ai xé rách đang phất phơ như trêu ngươi đám bệnh nhân. “Đi photo đi rồi mới về đây đăng ký nhé!”.
Chen ra khỏi đám người, anh chạy đi kiếm chỗ photo. “Năm nghìn, giá bèo đấy”, ông xe ôm ở cổng bệnh viện chưa nghe khách trình bày xong đã chốt lại. “Không có cách nào đâu, bệnh viện không có máy photo cho bệnh nhân”, mặt ông tỉnh rụi.
Rồi cũng có năm bản photo, anh quay lại nơi đăng ký. “Ơ cái anh này, số 82 hả, qua rồi, xếp hàng lại từ đầu nhé, ai đợi được anh?”... Khi hai cô nhân viên đưa phiếu khám với một danh sách các loại xét nghiệm cho anh thì đã 11 giờ trưa.
Hai bố con leo lên tầng 2 đăng ký siêu âm. “Siêu âm à? Hết số rồi bác ạ. Chiều bác quay lại nhé”, chị y tá lạnh lùng. Quay sang bên, chị nói tiếp: Đây, số của anh đây. Đồng thời với cử chỉ của chị y tá, anh thanh niên kia giúi tờ giấy 20.000 đồng vào túi áo của chị. Anh đã hiểu, vội vàng móc ví lấy 20.000 đồng nhét vào túi áo blouse: Cô giúp bố tôi, nhà tôi ở xa Hà Nội lắm - Thế ạ, cháu mách bác cái này, bác ra phòng khám ở Hai Bà Trưng siêu âm rồi cầm kết quả về đây nhé - Nhưng phòng khám tư nhân mà cô? - Phòng khám của các bác sĩ ở đây, kết quả cũng như của bệnh viện, cô giảng giải.
Thì ra không phải mình ông, nhiều bệnh nhân cũng đứng xếp hàng chờ siêu âm để lấy kết quả đem vô bệnh viện cho bác sĩ khám: Siêu âm ổ bụng? 80.000 đồng bác ạ. - Ô hay, tôi thấy phiếu bệnh viện ghi 50.000 đồng - Bác không làm thì thôi để cho người khác còn làm bác ạ!... - Thôi, vậy cô cứ làm cho tôi...
Tới lượt chụp X quang, anh y tá giải thích: Cháu sẽ chụp cho bác chiều nay nhưng hai ngày sau mới có kết quả bác nhé - Ấy chết, sao lâu thế hả anh? - Bệnh nhân đông lắm bác ạ, phải lần lượt. Anh con trai móc ví lấy ra tờ 100.000 đồng: Anh giúp em, nhà em ở xa không đợi được - Vậy à, vậy thì 4 giờ chiều bác đến lấy kết quả nhé.
Hết thủ tục nhập viện, anh đưa bố đến phòng truyền hóa chất. Mỗi ngày, qua lần lượt từng phòng, từng khoa, những cuộc đổi chác vẫn diễn ra bình thản, công khai và dần trở thành chuyện cũ, chuyện nhỏ trước mắt anh. Cái áo blouse kia thật khéo, có những chiếc túi tiện lợi cho cả bệnh nhân và bác sĩ.
Một lần, khi anh đang lúi húi đếm những tờ tiền để cho vào từng phong bì thì bị một bà lớn tuổi mắng vào mặt: “Đếm vừa vừa thôi kẻo người khác lại khổ”. Anh như bị điện giật, ngẩng lên: Ở trong góc phòng kia, một cụ ông một tay đeo chai hóa chất, tay kia cầm chiếc bánh mì nhai trệu trạo. Ở góc khác, cô vợ trẻ đang chuẩn bị cặp lồng để xuống xếp hàng đợi suất ăn từ thiện của nhà chùa giúp đỡ cho hai vợ chồng.
Hồng Phúc
Thời báo Kinh tế Sài Gòn
hoangduydk
01-10-09, 04:28 PM
Chuyện chép ở bệnh viện của Mỹ
Bạn đọc Phúc Trung - Washington DC, USA (jpalm64@yahoo.com)
Đọc bài viết của “Ghi chép ở bệnh viện” của Hồng Phúc đăng trên chungta. mà thấy chua xót quá. Mọi giá trị, chuẩn mực có vẻ như bị đảo lộn trên cơ sở đồng tiền. Nhiều nơi, nhiều lúc bạn có thể dễ dàng bắt gặp những cảnh tương tự như vậy. Không chỉ có bệnh viện K, nơi diễn ra hầu hết các cuộc hội thoại được nêu trong bài viết của Hồng Phúc, mà nhiều bệnh viện khác, nhiều nơi tiếp dân (người làm chủ) khác, cũng xẩy ra tình trạng tương tự.
Là một người Việt Nam được tiếp xúc trực tiếp, là người đi mua dịch vụ y tế ở hai nước, Việt Nam và Mỹ, tôi viết về những lần tôi đi khám ở một phòng khám ở thị trấn, ở Mỹ để bạn đọc tự so sánh.
Phòng khám nơi tôi lần đầu tiên đến khám ở Mỹ là một phòng khám tư cấp thị trấn tọa ở một tòa nhà 5 tầng. Đang phân vân không biết mọi việc sẽ diễn ra như thế nào (cái cảm giác giống hệt như lần đầu tiên tôi đưa chị tôi đi khám ở bệnh viện K Hà Nội), tôi bất ngờ với tấm biển to để ngay cửa ra vào đề “Cẩn thận, sàn nhà ướt”, dù toàn bộ sàn nhà của phòng khám này được trải một lớp thảm dày, hệt như hành lang và phòng hội nghị của khách sạn 5 sao ở Hà Nội. Có lẽ chỗ hiếm hoi không được rải thảm là lối lên cầu thang bộ từ tầng 1 lên tầng 2 của bệnh viện, lối lên mà một vài người đến khám bệnh vẫn thỉnh thoảng chọn đi để thay đổi trạng thái sau khi xuống khỏi ô tô. Chỉ vậy thôi, mà tấm biển kia vẫn được để ngay ở lối ra vào, đủ để người đến cảm thấy mọi thứ đều được quản lý đâu vào đó, và mọi bệnh nhân đều được quan tâm như nhau, không phân biệt quốc tịch, màu da, giới tính, tình trạng kinh tế, trang phục, cách thức thanh toán,… Thực tế đúng là như vậy.
Tôi rời thang máy vào tầng hai của tòa nhà, nơi mọi bệnh nhân đều phải đăng ký khám qua phòng tiếp đón. Trước mắt tôi là một phòng chờ rộng chừng 50 m2: sàn nhà rải thảm, bàn ghế được xếp theo hình chữ V cho bệnh nhân chờ khám, có hai chiếc tivi ở hai đầu của phòng chờ đang phát chương trình tin tức sáng, mỗi bàn chờ có một giỏ báo địa phương trong ngày, có sẵn nước uống giống hệt hệ thống phục vụ nước uống ở phòng bán vé của Vietnam Airlines ở phố Quang Trung, Hà Nội,… Phòng chờ yên tĩnh, sạch sẽ, ngăn nắp và trật tự không thể hơn được. Tôi đứng vào hàng chờ đăng ký. Có ba bệnh nhân khác xếp hàng trước tôi, vui vẻ cười nói một cách lịch thiệp. Tôi tò mò lắng nghe cách hỏi của cô tiếp đón bệnh nhân: “Xin chào, ông cảm thấy thế nào hôm nay? Trời vẫn còn hơi mưa thì phải?”, cô tiếp tân vừa nói vừa cười. “Vâng, chào chị”, ông bệnh nhân khoảng chừng 50 tuổi đáp. “Ông cho tôi biết tên, thưa ông?”, “Tôi là Jon, Jon Harriss”, ông bệnh nhân đáp. “Ông sẽ thanh toán bằng bảo hiểm y tế, đúng không ông?” “Đúng vậy”, ông bệnh nhân trả lời và đưa cho cô lễ tân thẻ bảo hiểm y tế của mình.
Cô lễ tân nhanh nhẹn photo thẻ bảo hiểm y tế, nhập tên, tuổi, số bảo hiểm y tế của bệnh nhân và tên bác sỹ vào máy tính. Hệ thống máy tính ở phòng lễ tân được kết nối với hệ thống máy tính ở phòng bác sỹ và phòng làm việc của các y tá. Hai tờ giấy khám với đầy đủ thông tin vừa hỏi trên được cô tiếp tân in ra và trao cho bệnh nhân, ông bệnh nhân ký vào một tờ để cô tiếp tân dùng làm cơ sở thanh toán với công ty bảo hiểm y tế, tờ còn lại do ông bệnh nhân giữ. Cô lễ tân dặn ông bệnh nhân: “Cảm ơn ông Jon vì đã chờ đợi, xin vui lòng cầm tờ giấy này, ngồi chờ ở phòng chờ, y tá sẽ gọi ông vào khám trong giây lát”.
Tôi thấy nhẹ cả người vì những gì vừa xảy ra trước mắt tôi, từ cô nhân viên lễ tân, những thông tin phòng khám cần biết, và đặc biệt là cách ứng xử nhẹ nhàng của cô ta đối với bệnh nhân, khác hẳn với cảnh tôi đã nhiều lần chật vật đưa người thân đi khám bệnh ở Hà Nội, khác hẳn với cái cảm giác khi nhìn thấy bệnh nhân bị y tá tiêm đau phát khóc vì không dúi tờ tiền 10 nghìn vào túi áo blouse, và cũng khác lắm lắm so với những gì được Hồng Phúc ghi.
Tôi được cô lễ tân tiếp đón, những tưởng tôi không là người Mỹ, những tưởng tôi mang bảo hiểm y tế sinh viên, thủ tục sẽ phải khác. Nhưng không, cuộc hội thoại giống hệt như trên, thông tin cần biết giống hệt như với vị bệnh nhân người Mỹ kia, và niềm vui và nụ cười vẫn nở trên khuôn mặt của cô tiếp tân lịch thiệp. Tôi lại nhớ hình ảnh một cụ già chừng khoảng 70 tuổi rụng hết tóc bị cô y tá tên Thanh, chừng 25 tuổi, ở khoa Hóa chất, bệnh viện ung thư nọ quát như mưa vào mặt khi ông nhờ cô thay bình hóa chất tiếp theo một buổi sáng năm 2007, mặc dù ông vẫn nộp viện phí đầy đủ theo quy định.
Chưa kịp đọc xong lời mở đầu của một bài báo, cô y tá gọi tên tôi vào khám. Với câu chào thân thiện, cô y tá khiến tôi thoải mái và yên tâm hơn nhiều trong phòng khám riêng được bố trí cho từng bác sỹ. Một căn phòng chừng 10 m2, có giường khám, có bàn ghế cho cả bệnh nhân và bác sỹ, có chậu rửa và các thiết bị vệ sinh khác, và sạch. Ở đây, y tá làm nhiệm vụ thu thập thông tin ban đầu như tại sao lại muốn gặp bác sỹ, kiểm tra cân nặng, nhiệt độ, huyết áp và nhịp tim. Sau khi có những thông tin trên, cô y tá sẽ chuyển cho Bác sỹ. Tiếp đó chừng vài phút, bác sỹ sẽ khám cho bệnh nhân, chẩn đoán, kê đơn thuốc. Trong trường hợp cần làm thêm các xét nghiệm, bác sỹ cho bệnh nhân biết, nhưng mọi thủ tục làm xét nghiệm đều được y tá chuyển qua hệ thống máy tính của phòng khám. Bệnh nhân sẽ được y tá của bác sỹ hướng dẫn đến phòng xét nghiệm đầu tiên, mọi hướng dẫn tiếp theo sẽ được các nhân viên y tế ở phòng xét nghiệm trước đó hướng dẫn theo thông tin trên máy tính. Thật đơn giản, thuận tiện, và thoải mái biết chừng nào. Lúc này, hình ảnh những tờ tiền 20 nghìn được kẹp vào sổ khám bệnh khi xếp hàng chờ lấy số xét nghiệm khi ở Hà Nội lại hiện ra trong tôi. Ôi, thương quá những người nông dân quanh năm chật vật với ruộng, vườn, chắt chiu từng quả trứng gà đem bán để lấy tiền dành dụm khi cơm chiều dọn với mắm cáy. Cũng thương quá những bà mẹ quê mang từng quả ổi trong vườn ra chợ bán dành tiền thuốc thang trong khi đám trẻ thèm nhỏ dãi. Số tiền dành dụm sao đủ bỏ “phong bì” cho những lần ốm đau.
Lịch khám lại hoặc lịch chẩn đoán kết quả được bác sỹ dặn y tá, lịch cụ thể về ngày giờ được khẳng định trên cơ sở trao đổi giữa y tá và bệnh nhân. Cứ thế, mọi việc diễn ra tiếp theo theo lịch sắp sẵn. Trước ngày khám lại một ngày, phòng khám sẽ có nhân viên gọi điện nhắc bệnh nhân về lịch khám, vừa để tỏ ra quan tâm tới bệnh nhân, vừa để không làm đảo lộn lịch đã sắp xếp của bác sỹ. Có khi các lần khám cách nhau hàng tháng, thậm chí định kỳ hàng năm, mọi việc vẫn đâu vào đấy, diễn ra theo lịch định sẵn. Trường hợp vì lý do nào khác cần thay đổi lịch khám, bệnh nhân chỉ cần gọi điện cho y tá để bố trí lại lịch mới.
Nếu bác sỹ đã đủ thông tin để kê đơn thuốc và lịch khám lại đã được sắp xếp với y tá, việc khám bệnh của bệnh nhân đã hoàn thành. Nếu không làm xét nghiệm, khoảng thời gian để khám bệnh chừng 30 phút.
Những lần đến khám lại, bệnh nhân chỉ cần đọc tên cho cô nhân viên lễ tân, lấy tờ phiếu khám được in ra từ máy tính với những thông tin đã nhập sẵn từ lần khám trước, và những thông tin về thuốc đang điều trị. Bằng cách làm việc như vậy, bệnh viện, y tá, và bệnh nhân tiết kiệm được nhiều thời gian và công sức, thậm chí là tiền của.
Về thanh toán, nếu thanh toán bằng bảo hiểm, mọi thủ tục thanh toán sẽ do phòng khám và công ty bảo hiểm y tế tự thu xếp. Bệnh nhân (người thụ hưởng dịch vụ bảo hiểm) chỉ cần ký vào tờ giấy đăng ký khám ban đầu ở phòng tiếp đón là đủ. Nếu thanh toán bằng tiền mặt, séc hoặc thẻ tín dụng, bệnh nhân sẽ thanh toán trực tiếp ở phòng đăng ký sau khi khám xong. Mọi thủ tục diễn ra trong vòng vài phút là cùng. Điểm này khác xa so với cái cách mà bệnh nhân khám bằng bảo hiểm y tế ở Việt Nam được hưởng. Theo những gì tôi chứng kiến, ở một số bệnh viện ở Hà Nội, bệnh nhân khám bằng bảo hiểm y tế luôn có cảm giác bị hất hủi, dịch vụ chậm hơn, chất lượng phân biệt, kể cả đối với danh mục thuốc được dùng để điều trị cũng phân biệt. Đến nỗi, nhiều người ngại không dùng bảo hiểm y tế khi đi khám chỉ vì bất bình với cách ứng xử của các cô lễ tân ở bệnh viện, hoặc nếu dùng bảo hiểm y tế để khám bệnh thì mất nhiều thời gian và công sức hơn khám thanh toán bằng tiền mặt (dân gian gọi là tiền tươi) cho bệnh viện.
Sẽ có người cho rằng tôi thanh toán $70 cho một lần khám bệnh thông thường không xét nghiệm ở phòng khám này lớn hơn so với 30 nghìn đồng/lần khám ở bệnh viện công ở Hà Nội (dù còn gọi là bệnh viện công - được hưởng kinh phí từ ngân sách cấp - tiền thuế của nhân dân đóng góp). Cũng sẽ có nhiều cô y tá, những người luôn tìm đủ mọi cách để vòi vĩnh những đồng tiền đầy nước mắt và nhiều khi là mạng sống của của bệnh nhân, sẽ cho rằng 30 nghìn đồng là quá ít so với 70 đô la Mỹ. Nhưng khi so sánh chi phí một lần khám bệnh như trên với thu nhập bình quân đầu người ở từng nước, chi phí thăm khám không kể xét nghiệm như trên của Việt Nam còn cao hơn so với ở Mỹ: 0,25% so với 0,21% ($70 tương đương 0,21% thu nhập bình quân đầu người Mỹ/năm 2007; 30.000 đồng tương đương 0,25% thu nhập bình quân đầu người ở Việt Nam năm 2007).
Chi phí một lần khám bệnh so với mức thu nhập bình quân đầu người cao hơn ở Mỹ trong khi vẫn hưởng kinh phí ngân sách nhà nước cấp hàng năm chắc chắn không phải là cách lý giải được thái độ vô văn hóa của các nhân viên ở phòng đón bệnh nhân, thái độ vòi tiền vô liêm sỉ của các cô y tá, và kể cả cho thái độ côn đồ của các “nhân viên” ở một số bệnh viên ở Hà Nội. Điều có thể lý giải ở đây là cách tổ chức, quản lý yếu kém của bệnh viện, sự vô cảm của nhân viên y tế với bệnh nhân, đạo đức và tự trọng nghề nghiệp của họ, sự buông xuôi và dễ dãi của người dân và sự vô cảm của các vị dân biểu, các nhà hoạch định chính sách. Cách quản lý khác hiệu quả hơn, quy cũ hơn, nhiều tình người hơn được ghi nhận ở một số bệnh viên tư ở Hà Nội cho thấy khả năng có thể cải thiện chất lượng và cung cách phục vụ ở bệnh viện công ở địa bàn này. Đến bao giờ tình trạng trên mới được cải thiện vẫn là một câu hỏi lớn đang được trả giá hàng ngày bằng những đau đớn và mệt mỏi, thiệt thòi và tủi nhục của hàng vạn bệnh nhân ở mọi miền quê tập trung về đây.
Washington tháng 11 năm 2008.
Phúc Trung
(theo chungta.com)
bienxanh
30-11-09, 10:19 AM
hi hi.ben tây nó thế mà so bì làm gì.em đi khám cũng bị máy chị y tá quát cho te tua :beat_brick:
sunrise
09-01-10, 02:24 PM
Ghi chép về Đêm ở bệnh viện Đa khoa Đà Nẵng
Trong cái lạnh đêm cuối đông, dường như ai cũng co ro, cuốn chặt mình trong chăn ấm. Có biết rằng, đâu đó vẫn có những giấc ngủ chẳng an lành. Trong một đêm tại bệnh viện Đa khoa Đà Nẵng, mới thấu hết cái gọi là nỗi lòng người đi nuôi người nhà.
Cái làm ám ảnh chúng tôi nhất trong đêm đông tại bệnh viện, ấy là giấc ngủ của thân nhân bệnh nhân. Đến đây, chứng kiến “36 kiểu ngủ” với “36 kiểu giường chiếu” chúng ta mới cảm nhận hết khổ cực của mỗi thân nhân bệnh nhân. Không kể giàu nghèo, cao sang, quan to hay quan nhỏ… Vào đây dường như ai cũng biết rõ được cái phận của người thăm nuôi người đau. Những hành lang là giường, ghế đá cũng là giường, chăn không chỉ là chăn mà còn là gối, là màn,…
Có giấc ngủ vùi vội vã, có giấc ngủ nửa vời với những cái giật mình nửa đêm…Và cũng có người chẳng thể nào ngủ nổi bởi “làm sao ngủ được dù tôi đã thức 7 ngày liên tiếp. Con tôi nằm đó với bệnh án ghi đa chấn thương sau vụ tai nạn quái ác trong ngày tết Dương Lịch. Tôi bây giờ chẳng biết mình có thể nhắm mắt nổi nữa không?”, một chị quê Quảng Nam, chăm con nằm trong phòng hậu phẫu từ ngày đầu năm mới đến giờ tâm sự.
Đứng trước cửa phòng hậu phẫu cấp cứu, không ai có thể cầm lòng được trước nỗi đau của những người có người nhà phải nằm trong đó. Nước mắt là hình ảnh quen thuộc tại cái cửa phòng này.
Lang thang trong khuôn viên bệnh viện khi trời gần về sáng, dọc hành lang la liệt là chiếu, màn nằm ngổn ngang với đủ kiểu dáng. Dù đã có lệnh cấm từ đầu năm mới 2010, nhưng dọc các hàng ghế đá, trong cái khuya lạnh vẫn phảng phất khói thuốc.
Trong cái khuya lạnh về sáng, thi thoảng có tiếng khóc trẻ con từ phòng nhi vẳng đến làm nhói lòng những ai ít lần ghé thăm bệnh viện lúc về đêm. Những am thờ do người thân bệnh nhân lập vội luôn nghi ngút khói nhang và người người cầu nguyện, họ, ngoài niềm tin vào y bác sỹ còn trông chờ vào những niềm tin từ cõi tâm linh, miễn sao cho người thân mình mau tai qua nạn khỏi.
5 giờ 30’sáng, từng dòng người khốn khổ trong cái hoàn cảnh khốn cùng, lục đục cùng nhau kéo về khoảng sân nhỏ trước khoa sản để mong nhận được chén cháo từ thiện do chùa Sư nữ Bảo Quang mang đến. Anh Nguyễn Văn Thanh, 40 tuổi, quê ở Thạch Nham- Hòa Nhơn- Hòa Vang- Đà Nẵng đi chăm nuôi vợ là Nguyễn Thị Tri, nằm mổ ở đây đã 4 ngày tâm sự: “Nhà mình nghèo lắm, vợ chẳng may phát bệnh, mấy đứa nhỏ còn dại quá chưa giúp được bố mẹ gì nhiều. Cũng may có chén cháo từ thiện này mà mình đỡ được phần cơm sáng, chứ cơm quán ở đây đắt đỏ lắm, lại không an toàn vệ sinh. Bây giờ quen rồi, sáng nào mình cũng đến chờ cháo. Tuy nhiên, không phải sáng nào cũng có đâu. Cháo thì ít mà người thì đông, ai may mắn thì có được chén cháo, vậy cũng ấm lòng lắm rồi. Cảm ơn mấy sư nữ lắm lắm”.
sunrise
24-03-10, 11:52 AM
Góc tối bệnh viện
Người phụ nữ vội vã ôm con vào phòng cấp cứu. Đứa trẻ loang lổ máu trên đầu, vết máu mới chảy ra đè lên những vết máu cũ đã đóng cục... Phía kia, một nhóm bác sĩ cười vang trong vài câu chuyện phiếm.
Khuôn mặt xám ngoét, vết thương ở miệng cứ rỉ máu, chân cà nhắc buớc theo nhịp dìu của đứa bạn, ta sợ cái nhìn lo âu, những tiếng thở dài của những người trên hàng ghế chờ. Một vài người tranh thủ chợp mắt trong khoảng thời gian chờ khám và làm các thủ tục cần thiết.
Sau vụ đụng xe, tôi có vẻ không còn tỉnh táo như trước, nỗi lo âu, sự sợ hãi về cái chết cứ bủa vây lấy tôi, và có lẽ điều đó không phải là cảm nhận của riêng tôi mà cả những con người đang nằm ở kia với những vết thương bê bết máu, với những tiếng rên rỉ. Tôi thấy mình may mắn hơn họ vì tôi và bạn tôi biết cách để các bác sĩ quan tâm và chăm sóc cho tôi một cách chu đáo nhất.
Người phụ nữ vội vã ôm con vào phòng cấp cứu. Đứa trẻ loang lổ máu trên đầu, vết máu mới chảy ra đè lên những vết máu cũ đã đóng cục. Tiếng thút thít bị đè nát trong tiếng thở hổn hển của người mẹ. Đứa trẻ nằm trên giường, mắt long lanh, một bác sĩ đến vỗ về và hỏi những câu đại loại như “cháu đau ở đâu…? Phía kia, một nhóm bác sĩ cười vang trong vài câu chuyện phiếm.
Người đàn ông bên kia giường, máu rỉ ra từ chỗ băng bó, tiếng rên khe khẽ, người nhà thỉnh thoảng qua lại, những câu chuyện khe khẽ nhắc đến hai từ viện phí cho những ngày đầu điều trị không bảo hiểm. Ánh mắt người đàn ông nhìn tôi, dường như là sự hờn dỗi và cả sự ganh tị. Có lẽ vì cô bác sĩ được chỉ định khám cho tôi rất tận tâm khi vết thương của tôi không nặng bằng anh.
Thêm một bệnh nhân nhập viên. Có lẽ là một công nhân, vì tôi nghe anh nói anh bị giàn giáo rơi vào người. Khuỷu tay tứa máu, một vài vết xước trên khuôn mặt xanh vì sợ hãi. Người ta để anh nằm trên giường bệnh, cái oằn mình vì bị nỗi đau hành hạ. Bác sĩ kiểm tra đầu, những mảng bụi lất phất rơi, cô y tá sát trùng vết thương ứa máu, cánh tay bị gãy khiến anh oằn lại khi ai đó chạm phải. Tiếng thở dài, đôi mắt trân trân nhìn trần nhà màu trắng. Vô tình thấy vết máu đỏ thấm ra ở tấm ga trắng nơi anh nằm. Tiếng gọi của tôi bị y tá làm lơ nhưng khiến bác sĩ của tôi hốt hoảng tưởng tôi có vấn đề gì. Đôi khi sự bất công đó khiến tôi cảm thấy mình có lỗi. Khi tiền bạc trở thành thước đo của sự quan tâm, con người cũng trở nên vô cảm “lạnh như tiền”.
Đứa trẻ chờ hoài không thấy ai đến khám hoặc chăng có ai đó trong nhóm bác sĩ đang rôm rả về một đề tài ngoài lề kia, đề nghị người nhà nên làm gì để đảm bảo không có chuyện gì xảy ra với đứa bé. May thay chỉ có cô ý tá cầm dụng cụ đến sát trùng vết thương sau lời khẩn cầu. Người cha cuống quýt chạy đến nhóm bác sĩ nhờ giúp đỡ. Cái nhìn thản nhiên, sau cái cười cho việc kết thúc câu chuyện phiếm, là câu nói cộc lốc “ra ngoài đóng tiền”.
Đức Hạnh(Vnexpress)
vBulletin® v3.8.5, Copyright ©2000-2012, Jelsoft Enterprises Ltd.