PDA

View Full Version : Hỏi về Bệnh viện K...?


bluchip
18-12-08, 10:05 PM
Mình muốn hỏi thông tin về bệnh viện K, bệnh viện chuyên nghanh toàn quốc chữa trị ung thư, có ai có thông tin hãy giúp mình nhé !!!
Có ai có con số thống kê về việc chữa trị ở bệnh viện này không ?(Thảo Anh(Nghệ An), thaoanh1976@yahoo...)

sunrise
16-01-09, 12:47 AM
Những số phận nổi chìm ở hành lang Viện K


Tôi đã từng đến rất nhiều bệnh viện và tình trạng quá tải ở tất cả những nơi tôi đến đã không khiến tôi phải suy nghĩ quá nhiều. Vả chăng, đó cũng là tình trạng phổ biến, nếu không muốn nói, đó là điều hiển nhiên rất đáng xấu hổ của hệ thống y tế của chúng ta. Thế nhưng, đến Bệnh viện K (Hà Nội), cảnh tượng những bệnh nhân và thân nhân của họ cứ đứng ngồi, nằm vạ vật ngoài hành lang, đã gây cho tôi những cảm xúc đau nhói đến kỳ lạ. Tôi không biết bao nhiêu người trong số hàng trăm bệnh nhân hàng ngày vẫn tìm đến Bệnh viện K chữa bệnh sẽ được chữa khỏi, bao nhiêu người bỗng chợt tắt lịm khát khao sống trong một ngày đẹp trời nào đó. Nhưng có một điều chắc chắn là rất nhiều người trong số những bệnh nhân tôi gặp đang phải sống trong dằn vặt, đau đớn đến cùng cực để chờ đón cái chết cứ từ từ, từng phút, từng giờ xâm chiếm lấy cơ thể họ.


Vừa rồi về thăm quê, tôi giật mình khi nhận được thông báo, một người chú họ ở gần nhà tôi bị ung thư dạ dầy sắp qua đời. Cho đến lúc đã nằm liệt giường, ông chú tôi vẫn không hay biết mình đang mang trong mình căn bệnh chết người, mà cứ nghĩ rằng ông chỉ bị đau dạ dày, như các em tôi vẫn nói.

Thế là ở ngôi làng nhỏ bé của tôi đã có 5,6 bệnh nhân bị ung thư. Vài người trong số đó đã qua đời. Người còn sống thì dăm bữa nửa tháng lại cấp tốc đi viện K để truyền dịch hoặc xạ trị, chống chọi với cái chết một cách yếu ớt, tuyệt vọng. Lại có người, bị ung thư đến giai đoạn cuối như ông chú tôi, nhưng người nhà nhất định giấu, bịa ra một căn bệnh nào đấy để an ủi người thân, vì sợ nói ra, biết đâu người bệnh sẽ tuyệt thực, rồi tuyệt luôn cả thuốc thang để sớm đi gặp ông vải, tổ tiên cho đám cháu con đỡ vất vả. Thì, tâm lý người già cả vốn coi cái chết nhẹ tựa cơn gió thoảng, nhưng đa số lại rất sợ trước khi khuất núi phải phiền lụy và làm khổ đám cháu con.


Phải thú nhận một điều rằng, những trường hợp như ông chú của tôi không phải là hiếm. Khi một người thân lâm bạo bệnh, vô phương cứu chữa thì cách giấu bệnh, dù sao cũng là một cách chấp nhận được. Thế nhưng với những người vẫn còn tỉnh táo, tháng nào cũng một hai lần phải vào viện K truyền dịch hay chạy tia xạ, biết rõ mười mươi là bị ung thư rồi, nhưng lòng ham sống của họ vẫn rát bỏng. Cả gia đình của họ cũng vẫn hàng ngày tìm cách chạy chữa, bán từng con gà, con lợn, con trâu. Thậm chí bán cả đất đai, ruộng vườn để người bệnh có thể kéo dài cuộc sống được chừng nào hay chừng ấy, thì lòng ham sống của họ cũng phải đánh đổi bằng những mục đích khác, mà không phải ai cũng biết, cũng dễ dàng thông cảm.

Ông Nguyễn Ngọc Mạnh, người xã Quảng Lộc, huyện Quảng Xương (Thanh Hóa), kể: Hồi đầu năm, khi đi khám trên Bệnh viện Đa khoa tỉnh, các bác sĩ đã phát hiện ra hai khối u to bằng hai quả trứng trong phổi của ông. Chắc chắn là vô phương cứu chữa rồi, nhưng sợ ông chán nản với bệnh tật, họ đã bảo vợ ông cứ đưa ông về nhà chuẩn bị hậu sự và để ông thích ăn gì thì đừng chối từ. Nhưng về đến nhà, vợ ông đã kể hết bệnh tật và lời bác sĩ dặn cho ông biết.

- Mà bà ấy làm thế cũng phải. Ông Mạnh nói có vẻ chua chát. Tôi bình thường là người dạn lắm. Bà ấy cũng biết nên phải thông báo để tất cả còn biết mà chuẩn bị chứ.

Nhà ông Mạnh có hai cô con gái. Một cô đến cuối tháng sáu này sẽ lấy chồng. Ông bảo, nếu không vì đám cưới của con gái thì ông cũng chết quách đi cho rồi, chứ không thể để gia đình khổ như thế vì ông. Nhưng, cũng vì hạnh phúc của con gái nên ông nhất định phải sống. Sống để tổ chức đám cưới cho con và thấy con ông hạnh phúc như thế nào. Nói rồi, khuôn mặt của ông Mạnh cứ méo xệch.

Cuối tháng ba vừa rồi ông Mạnh cùng vợ bắt xe lên Hà Nội chữa bệnh. Tại Bệnh viện K, ông được xác nhận đã bị cao phế quản phổi giai đoạn 4 và đã di căn sang nhiều bộ phận khác. Nếu sinh hoạt và điều trị không tốt có thể sẽ chết bất cứ lúc nào. Thế nhưng thật kỳ lạ, đã trải qua ba tháng điều trị, hai khối ung thư to bằng quả trứng của ông đã có dấu hiệu teo dần (?). Ông bảo, để có được cái kết quả ấy, mỗi tháng ông phải truyền không biết bao nhiêu chai dịch vào người, tốn kém không kể hết. Và, có lẽ vì bệnh tật và vì ông phải truyền rất nhiều chất hóa học vào cơ thể nên ông Mạnh cứ già đi sau mỗi ngày. Mới 52 tuổi, nhưng trông ông, ai cũng đoán ông phải ngoài 70. Rồi cả mái tóc đen nhánh của ông cũng bạc trắng, rụng gần hết, một triệu chứng phổ biến của những bệnh nhân ung thư.

sunrise
16-01-09, 12:47 AM
Việc ông Mạnh trụ với căn bệnh ung thư đã bước vào giai đoạn cuối được đến hơn ba tháng, kể cũng là một huyền tích ở Khoa Nội 2, Bệnh viện K (Hà Nội). Tuy nhiên, để giữ được sinh mạng của ông từng ngày, từng giờ trong suốt mấy tháng qua, gia đình ông đã phải tiêu tốn rất nhiều của cải. Trong nhà, có gì quý giá, vợ ông đều phải đem đi bán hết để lo cho ông chữa bệnh. Thậm chí mỗi lần nhập viện, phải điều trị gần tháng trời nhưng không bao giờ người nhà ông dám thuê phòng trọ, mà chỉ ngủ vạ vật ở hành lang bệnh viện mong tiết kiệm thêm tiền mua thuốc tốt cho ông.

Nói rồi, ông Mạnh ngồi nhẩm tính mấy tháng vừa qua gia đình ông đã phải bán gà, bán lợn, bán trâu, bán tủ, bán bàn ghế. Ông cũng không biết sắp tới gia đình ông còn gì để bán nữa. Bởi tiền thuốc và tiền tàu xe mỗi lần đi điều trị tốn kém không ít. Thế nhưng, ông bảo, không thể vì ông mà làm lỡ mất hạnh phúc của con ông được. Ông phải sống để làm đám cưới cho con gái, đó là niềm tin sống của ông hiện tại. Sau đó có chết, ông cũng mãn nguyện, không oán trách ai cả.

Với một gia đình bệnh nhân ung thư, dù đã có bảo hiểm y tế hay thẻ y tế dành cho người nghèo, thì việc chống chọi với căn bệnh này cũng nhanh chóng khiến một gia đình lâm vào cảnh khánh kiệt. Vậy mà tại Viện K, có những bệnh nhân đã phải điều trị cả chục năm thì việc kéo dài cuộc sống của bệnh nhân là cả một tấn bi kịch cho người bệnh và cả người nhà của họ.

Chị Hà Thị Giới, 43 tuổi, người huyện Triệu Sơn (Thanh Hóa) kể, chị là một bệnh nhân “thường trú” của bệnh viện K đã được 10 năm rồi. Với ai đó, việc điều trị nội trú tại bất cứ bệnh viện nào cũng là điều bình thường. Nhưng nếu đã từng đến Bệnh viện K, chứng kiến cảnh quá tải bệnh nhân trong khi điều trị, mới thấy việc được điều trị nội trú dài đến mười năm tại viện K như chị Giới phải là một người đặc biệt thế nào.

Gia đình chị Giới chỉ có hai mẹ con. Chồng chị đã mất cách đây 22 năm, khi thằng Bùi Xuân Tiến, con trai chị mới được 18 tháng tuổi. Bây giờ, Tiến đã 24 tuổi, nếu không phải làm việc vất vả và được ăn uống đầy đủ thì có lẽ bây giờ nó cũng là một thanh niên rồi, có khi còn lấy vợ, sinh cháu cho chị. Khổ nỗi, bị mồ côi từ nhỏ, mẹ lại bị bệnh, nhập viện triền miên nên Tiến sớm trở thành lao động chính của gia đình. Vì vậy, dù đã ngoài 20 tuổi, trông Tiến vẫn như một cậu nhóc 14, 15, đen nhẻm, quắt queo. Mỗi tháng, mười mấy ngày Tiến phải lên Hà Nội nuôi mẹ, nhưng hễ về đến nhà, Tiến lại đi cắt cỏ thuê cho mấy ông chủ nuôi cá trong làng kiếm tiền. Vừa nói chuyện, chị Giới vừa khoe cái đầu trọc lốc, nhẵn hơn cả đầu ông sư của mình, trong khi đó, Tiến tìm cách chạy ra ngoài, vì không muốn trò chuyện cùng người lạ.

- Người ta cứ tưởng, chỉ những bệnh nhân chạy thận mới nhanh chóng dẫn gia đình họ đến nghèo đói. Chị Giới nói. Nhưng chú thấy đấy, nhà tôi giờ cũng chẳng còn gì cả. Tất cả những gì bán được, tôi đều bán cả rồi. Tất cả những chỗ vay được, tôi cũng đã vay cả rồi. Giờ chỉ còn mảnh đất ông bà để lại cho cháu, nhưng thương mẹ đau yếu, thằng Tiến lúc nào cũng giục bán nốt để chữa bệnh cho mẹ. Mà mình thương con nên mình mới cố sống. Nhưng sống mà làm khổ con thì mình lại dằn vặt, đau hơn là chết chú ạ…

[Only registered and activated users can see links]
Chị Hà Thị Giới với cái đầu trọc lốc sau hơn 10 năm bị ung thư. Ảnh: Trọng Tuyến

Tại Viện K, những gia đình trở nên khánh kiệt vì thời gian chữa bệnh của bệnh nhân kéo dài như gia đình chị Giới là không hiếm. Gần 14 năm làm việc tại Bệnh viện K, bác sĩTrần Văn Thuấn cho biết, dù có đến 70% bệnh nhân đến Bệnh viện K chữa bệnh có bảo hiểm y tế hoặc thẻ y tế dành cho người nghèo, nhưng những trường hợp phải bán trâu, bán nhà để chữa bệnh cũng không ít. Tuy nhiên, điều khiến ông buồn hơn vì phần lớn bệnh nhân ung thư tìm đến điều trị đều đã ở giai đoạn muộn, chi phí điều trị rất tốn kém, nhưng cũng chỉ kéo dài được cuộc sống chứ không thể hoàn toàn chữa khỏi bệnh. Rất nhiều bệnh nhân trong quá trình điều trị, biết là sẽ không qua khỏi lại không thể thanh toán được tiền viện phí nên đã… trốn viện về quê nằm chờ chết. Đó là một bi kịch của những bệnh nhân mắc bệnh ung thư, đồng thời, đó cũng là một nỗi đau của tất cả những người thầy thuốc như ông.

Có mặt tại Bệnh viện K, nơi mà bệnh tật và sự chết chóc nhiều hơn sự sống này vào lúc sáng sớm, chiều, rồi cả đêm, đi dọc các dãy hành lang, đâu đâu cũng thấy cảnh người nhà và bệnh nhân nằm, ngồi la liệt. Tôi không biết những bệnh nhân và người nhà của họ, ai tâm trạng hơn ai. Thế nhưng tại đây, tôi đã nhận ra một điều, cuộc sống không chỉ toàn những tuyệt vọng và đau buồn. Ở đâu đó, tôi vẫn được nghe, được chứng kiến những câu chuyện đầy cảm động, rất hiếm gặp trong cuộc sống xô bồ, đầy vật chất ở ngoài kia, ngay phía bên kia tường rào bệnh viện.

Theo Tiến sĩ Trần Văn Thuấn, Phó giám đốc Bệnh viện K Hà Nội, Phó Viện trưởng Viện nghiên cứu Phòng chống Ung thư:

Bệnh ung thư thường mắc ở lứa tuổi cao. Trong đó, người ta tiên lượng có khoảng trên 80% ca ung thư có nguyên nhân từ môi trường. Còn cụ thể thì trên 30% nguyên nhân do thuốc lá, 35% do dinh dưỡng không hợp lý, 30% do ô nhiễm môi trường và làm việc trong môi trường độc hại. Còn lại, khoảng 5% nguyên nhân do đột biến gen. Ở Việt Nam, một số bệnh ung thư có tính phổ biến cao đều có nguyên nhân do môi trường. Chẳng hạn ung thư phổi ở nam giới cao vì ở Việt Nam, cứ 2 người đàn ông thì có 1 người hút thuốc.

Ung thư rất nguy hiểm, nhưng cần xóa bỏ quan niệm ung thư là bệnh vô phương cứu chữa. Ở các nước phát triển, người ta đã chữa khỏi 70% bệnh nhân ung thư. Tuy nhiên, để đạt được kết quả đó, nhận thức của người dân nước họ về bệnh ung thư cũng rất cao. Đặc biệt, họ đã rất chú trọng đến khâu phát hiện sớm.

Còn ở nước ta thì ngược lại, tỷ lệ bệnh nhân ung thư không chữa khỏi bệnh lên đến trên 70%. Có nhiều gia đình khi biết bệnh nhân bị ung thư thì giấu vì sợ bệnh nhân suy sụp. Thật ra, chúng tôi đã được chứng kiến rất nhiều bệnh nhân ung thư sống 20 thậm chí 25 năm. Điều đó chứng tỏ không phải bị ung thư có nghĩa cuộc sống sẽ sớm kết thúc. Cái chính là người dân phải có ý thức khám chữa bệnh và phát hiện sớm.
Theo Viettimes

hoangduydk
05-08-09, 10:46 AM
Một số thông tin của bệnh viện K

Tên bệnh viện : Bệnh viện K
Tên giao dịch Quốc tế: National Cancer Institute
Địa chỉ : 43- Quán sứ - Hà Nội - Việt Nam
- Điện thoại : (84) (4) 8252143, 8257697
- Fax. (84) (04) 8253757
- Email: bvk@nci.org.vn (bvk@nci.org.vn)

Bệnh viện K là cơ sở chuyên khoa đầu ngành của cả nước về phòng chống ung thư. Được thành lập dựa trên cơ sở của Viện Radium Đông Dương - Một đơn vị phòng chống ung thư lâu đời nhất trong khu vực (từ 1923), Bệnh viện K có bề dầy truyền thống và kinh nghiệm về nghiên cứu và phòng chống ung thư.
Bệnh viện được Bộ Y tế giao với chức năng nhiệm vụ:
1. Cung cấp các dịch vụ khám, chữa các bệnh thuộc chuyên khoa ung bướu chất lượng cao đáp ứng nhu cầu của nhân dân trên phạm vi cả nước.
2. Tư vấn cho Bộ Y tế trong việc xây dựng các chủ trương chính sách về phòng chống bệnh ung thư.
3. Thực hiện công tác chỉ đạo tuyến về phòng chống ung thư:

Tham gia xây dựng và phát triển mạng lưới phòng chống ung thư trong cả nước.
Hỗ trợ về chuyên môn kỹ thuật trong chẩn đoán, điều trị, phòng bệnh, phát hiện sớm và nghiên cứu dịch tễ học về ung thư cho tuyến tỉnh và khu vực.
4. Đào tạo cán bộ:

Phối hợp với các trường đại học y khoa, tham gia đào tạo cán bộ chuyên môn ngành ung bướu: Chuyên khoa sơ bộ, chuyên khoa cấp I, II, thạc sỹ, tiến sỹ.
Tham gia bồi dưỡng và đào tạo cán bộ cho tuyến dưới về các lĩnh vực: Chẩn đoán, điều trị, phòng bệnh và chăm sóc giảm nhẹ triệu chứng cho các đơn vị phòng chống ung thư trong cả nước.
5. Nghiên cứu khoa học :

Nghiên cứu ứng dụng những hiểu biết hiện đại và kinh nghiệm phòng chống ung thư của các nước vào hoàn cảnh thực tế của Việt Nam.
Nghiên cứu dịch tễ học về tình hình bệnh ung thư ở Việt Nam, các yếu tố nguy cơ gây bệnh , nhất là đối với các ung thư đặc thù phổ biến ở Việt Nam.
Nghiên cứu áp dụng các biện pháp sàng lọc có hiệu quả một số ung thư phổ biến ở Việt Nam.
Nghiên cứu xây dựng phác đồ điều trị các bệnh ung thư.
6. Phòng bệnh :

Xây dựng các chương trình giáo dục sức khoẻ về phòng chống bệnh ung thư.
Phối hợp với các phương tiện thông tin đại chúng để đưa các thông tin giáo dục sức khoẻ về phòng chống ung thư tới người dân.
Nghiên cứu ứng dụng các hình thức truyền thông thích hợp về phòng chống ung thư, phù hợp với trình độ và hiểu biết của người dân.
7. Hợp tác quốc tế:
Phát triển hợp tác quốc tế với các tổ chức Quốc tế, các tổ chức phi chính phủ và các cá nhân về nghiên cứu bệnh ung thư và tranh thủ sự viện trợ về trang thiết bị và đào tạo cán bộ chuyên ngành ung bướu.
Bệnh viện có đội ngũ cán bộ chuyên môn giàu kinh nghiệm, được đào tạo cơ bản tại các viện nghiên cứu và trường đại học danh tiếng trong và ngoài nước. Biên chế hiên nay của bệnh viện là 518 cán bộ trong đó có 2 phó giáo sư; 7 tiến sỹ; 20 thạc sỹ; 148 bác sỹ (trong đó bác sỹ chuyên khoa I và II là 28 người); 6 dược sỹ; 27 cử nhân các ngành khác; 158 kỹ thuật viên y tế và y sỹ.
Bệnh viện có hệ thống máy móc trang thiết bị phục vụ cho công tác chẩn đoán và điều trị ung thư vào loại hiện đại nhất trong cả nước, đặc biệt có ưu thế trong chẩn đoán mô bệnh học ung thư - phương pháp chẩn đoán quan trọng nhất trong ung thư và có đủ mọi phương tiện và thiết bị thực hiện trọn gói các phác đồ điều trị đa mô thức của hầu hết các loại ung thư