PDA

View Full Version : 11 năm bên bệnh nhân phỏng


linhmoi
09-12-08, 12:32 PM
Điều dưỡng Lâm Thu đang chăm sóc bệnh nhân phỏng. Ảnh: H.T
“Bữa nay ông Lâm Thu trực đấy! Không vào thăm bệnh được đâu”. Một người đàn ông có lẽ ở tỉnh, trạc 35 tuổi lên tiếng khi thấy tôi dáo dác. Những thân nhân đứng quanh đang dõi mắt nhìn vào trong khoa. Tôi không khỏi giật mình khi nghe đúng tên người mà tôi hẹn tiếp xúc trong buổi tối nay. Tưởng tôi là thân nhân có ý muốn vào thăm bệnh, người đàn ông lại lên tiếng nhưng lần này nhẹ nhàng hơn: “Ông ấy khó nhưng mà kỹ, được cái thương bệnh nhân lắm!”.

Tôi kể chuyện vừa rồi cho anh Lâm Thu, nghe xong anh chỉ cười cười: "Chuyện ấy không có gì lạ đâu. Nhiều người thấy tôi kiên quyết không cho vào, họ còn nổi cáu lên đó. Họ không biết những đứa trẻ phỏng rất dễ bị nhiễm trùng, hơn nữa người nhà cứ chạy ra chạy vô, trẻ lại không chịu ngủ, mà không ngủ được thì cái đau lại tăng lên gấp bội và vết thương lâu lành. Tôi hiểu nỗi đau như đốt lửa của người nhà nhưng không thể quá dễ dãi..." Anh Lâm Thu mê công việc chăm sóc bệnh nhân từ những ngày còn trẻ, khi anh còn tham gia hội chữ thập đỏ ở quận. Xuất phát từ lòng say mê đó, anh đã đăng ký thi vào học ở Trường Trung học Y tế TP. Sau khi ra trường anh công tác tại Bệnh viện Nhi Đồng 1. Đã từng được phân công làm ở nhiều khoa nhưng Khoa Phỏng là nơi anh làm lâu nhất với hơn 11 năm và cũng là nơi anh cảm thấy gắn bó hơn cả. Anh đã coi Khoa Phỏng như gia đình thứ hai của mình, nơi có những bệnh nhân đau đớn đang chờ bàn tay chăm sóc của anh, nơi có những đồng nghiệp cùng chia sẻ những vất vả, nhọc nhằn khi gặp những ca bệnh nặng và cùng chung niềm vui mỗi khi người bệnh vượt qua được ranh giới mỏng manh giữa cái sống và cái chết. Anh hồi tưởng những ngày đầu đến làm tại Khoa Phỏng. Ngày ấy, dầu mù u còn được dùng để đắp vết phỏng cho bệnh nhân. Mùi rất hôi, chỉ cần đứng ở gần Khoa Phỏng thôi cũng đã ngửi thấy. Bệnh nhân lúc đó đông, lại chỉ có 8 người điều dưỡng trực chính, công việc cứ luôn chân luôn tay, thu nhập rất thấp nên nhiều người nản lòng. Trong số 4 người cùng vào làm với anh có tới 2 người xin nghỉ. Cũng có những phút dao động, anh nghĩ tới chuyện chuyển sang một công việc khác. Nhưng ngay bên cạnh anh, hình ảnh một người nữ điều dưỡng lặng lẽ, chăm sóc từng vết thương cho bệnh nhân Khoa Phỏng suốt mấy chục năm trời không một lời phàn nàn đã khiến anh từ bỏ ý nghĩ quẩn quanh đó. Anh thầm so sánh: Phụ nữ họ còn chịu được vậy tại sao mình lại không làm được. Thế là anh lại hăng say lao vào công việc. Hầu hết bệnh nhân Khoa Phỏng đều là con, em của những gia đình nghèo. Từ một tai nạn hoặc sự bất cẩn của người lớn đã khiến các em trở thành những nạn nhân đáng thương. Đó là nỗi bất hạnh của những gia đình vốn khó khăn lại chồng chất khó khăn. Chia sẻ với bất hạnh của họ, anh tự nhủ sẽ làm hết mình để các cháu mau bình phục. Đêm đến, trẻ thường quấy khóc hoặc đi tiêu, đi tiểu, thay vì kêu gia đình vào để “giải quyết”, anh lại tự mình làm hết mọi việc. Anh giải thích: “Cha mẹ các cháu nằm ngay cạnh đây, nếu gọi họ sẽ vào ngay. Nhưng mình hiểu nỗi đau và vất vả khi có con bị bệnh nặng, cảm thông với nỗi lo của những gia đình nghèo khi phải xoay xở tiền bạc để mua thuốc điều trị bệnh cho con. Điều mình có thể làm được là giúp họ có một giấc ngủ yên”. Khi thay băng, rửa, lau chùi, cắt lọc những da chết, làm sạch mủ cho bệnh nhân... anh tỉ mỉ thận trọng trong từng động tác. Vừa làm anh vừa theo dõi bệnh nhân như thể chia sẻ với các cháu từng cơn đau. Mỗi khi có một bệnh nhân nặng, nằm điều trị lâu rồi khỏi bệnh, được xuất viện anh thấy niềm vui nhân lên, nhưng trong những ca trực sau anh lại thấy nhớ một gương mặt, một giọng nói cùng những câu hỏi ngây ngô.

Anh là điều dưỡng nam duy nhất tại Khoa Phỏng hiện giờ. Theo nhận xét của chị Liên, điều dưỡng trưởng Khoa Phỏng, anh Lâm Thu có thao tác nghiệp vụ khéo léo, tỉ mỉ. Anh chăm sóc bệnh nhân rất nhiệt tình, chu đáo. Trong quan hệ với đồng nghiệp anh luôn cởi mở, hòa đồng, tận tình chỉ bảo cho những đồng nghiệp mới. Năm 1996, anh được Hội Bảo trợ bệnh nhân nghèo TP khen về thành tích chăm sóc trẻ em nghèo bất hạnh. Năm 1997, được Sở Y tế cấp giấy khen Người tốt việc tốt. Năm 2000 là chiến sĩ thi đua cấp cơ sở... Đặc biệt, liên tục trong các kỳ họp thân nhân hàng tuần tại Khoa Phỏng, tên của điều dưỡng Lâm Thu luôn được nhiều người nhắc đến với lòng quý trọng và sự biết ơn.

khamchuabenh.net(Theo Ykhoanet)