PDA

View Full Version : Biển - Hát khúc tình ca


thienthanlacloi
16-06-09, 09:27 AM
Box dành cho nhưng ai yêu biển, có thơ viết về biển

thienthanlacloi
16-06-09, 09:27 AM
Không có nghĩa mỗi lần sóng vỗ
Là nồng nàn hôn cát đâu anh!
Vâng em hiểu ngoài khơi vừa ngập gió
Đưa sóng vào rồi đẩy sóng xa thêm...

Không có nghĩa những con tàu đêm đêm
Chưa ngủ bởi hải đăng còn thao thức
Thăm thẳm giữa đại dương màu mực
Biết về đâu nếu chỉ một thân tàu?

Cuối chân trời sao và biển hôn nhau
Bờ lặng lẽ cúi đầu không dám khóc.
Mai sóng lại về thôi, mỏi mòn và nặng nhọc
Thở cạnh bờ trong giấc ngủ vô tâm!

Hoàng hôn ơi! Sao mắt bờ quầng thâm?
Xưa biển hứa ngàn năm yêu cát trắng!
Phiêu du mãi để con thuyền khô đắng
Sóng có bao giờ yên lặng đâu, bờ yêu!

Đại dương xa, gió rủ rỉ rất nhiều
Sao tiếng thở từ ban chiều vọng lại?
Không có nghĩa mỗi lần nghe sóng nói
Yêu rất nhiều là cho cả bờ đâu.


Sưu tầm

thienthanlacloi
16-06-09, 09:28 AM
Em sẽ kể anh nghe
Chuyện con thuyền và biển

"Từ ngày nào chẳng biết
Thuyền nghe lời biển khơi
Cánh hải âu, sóng biếc
Đưa thuyền đi muôn nơi

Lòng thuyền nhiều khát vọng
Và tình biển bao la
Thuyền đi hoài không mỏi
Biển vẫn xa... vẫn xa

Những đêm trǎng hiền từ
Biển như cô gái nhỏ
Thầm thì gửi tâm tư
Quanh mạn thuyền sóng vỗ

Cũng có khi vô cớ
Biển ào ạt xô thuyền
(Vì tình yêu muôn thuở
Có bao giờ đứng yên?)

Chỉ có thuyền mới hiểu
Biển mênh mông nhường nào
Chỉ có biển mới biết
Thuyền đi đâu, về đâu

Những ngày không gặp nhau
Biển bạc đầu thương nhớ
Những ngày không gặp nhau
Lòng thuyền đau - rạn vỡ
Nếu từ giã thuyền rồi
Biển chỉ còn sóng gió

Nếu phải cách xa anh
Em chỉ còn bão tố.


Xuân Quỳnh

thienthanlacloi
18-06-09, 01:00 PM
Anh không xứng là biển xanh
Nhưng anh muốn em là bờ cát trắng
Bờ cát dài phẳng lặng
Soi ánh nắng pha lê

Anh xin làm sóng biếc
Hôn mãi cát vàng em
Hôn thật khẽ thật êm
Hôn êm đềm mãi mãi

Đã hôn rồi hôn lại
Cho đến mãi muôn đời
Đến tan cả đất trời
Anh mới thôi dào dạt

Cũng có khi ào ạt
Như nghiến nát bờ em
Là lúc triều yêu mến
Ngập bến của ngày đêm

Anh không xứng là biển xanh
Nhưng cũng xin làm bể biếc
Để hát mãi bên ghềnh
Một tình chung không hết

Để những khi bọt tung trắng xóa
Và gió về bay tỏa nơi nơi
Như hôn mãi ngàn năm không thỏa
Bởi yêu bờ lắm lắm, em ơi!

Xuân Diệu

thienthanlacloi
18-06-09, 03:36 PM
Dữ dội và dịu êm
Ồn ào và lặng lẽ
Sông không hiểu nổi mình
Sóng tìm ra tận bể

Ôi con sóng ngày xưa
Và ngày sau vẫn thế
Nỗi khát vọng tình yêu
Bồi hồi trong ngực trẻ

Trước muôn trùng sóng bể
Em nghĩ về anh, em
Em nghĩ về biển lớn
Từ nơi nào sóng lên?

Sóng bắt đầu từ gió
Gió bắt đầu từ đâu?
Em cũng không biết nữa
Khi nào ta yêu nhau

Con sóng dưới lòng sâu
Con sóng trên mặt nước
Ôi con sóng nhớ bờ
Ngày đêm không ngủ được
Lòng em nhớ đến anh
Cả trong mơ còn thức

Dẫu xuôi về phương Bắc
Dẫu ngược về phương Nam
Nơi nào em cũng nghĩ
Hướng về anh - một phương

ở ngoài kia đại dương
Trăm nghìn con sóng đó
Con nào chẳng tới bờ
Dù muôn vời các trở

Cuộc đời tuy dài thế
Năm tháng vẫn đi qua
Như biển kia dẫu rộng
Mây vẫn bay về xa.

Làm sao được tan ra
Thành trăm con sóng nhỏ
Giữa biển lớn tình yêu
Để ngàn năm còn vỗ.

29-19-1967.

Xuân Quỳnh

thienthanlacloi
22-06-09, 05:31 PM
Biển giận thuyền hôm nay không ra khơi
Làm con sóng buồn tênh không muốn vỗ
Và hạt muối cũng không thèm mặn nữa
Biển nhớ thuyền, da diết, biết không?

Thuyền có biết đêm nào biển cũng hát
Bằng tiếng sóng nhè nhẹ vỗ bờ
Hát ru bờ cát, hát ru hạt muối
Hãy yên lòng, thuyền luôn nhớ biển xanh!

Mấy hôm nay trời không mây không nắng
Không có gió và cũng chẳng có thuyền
Biển buồn phiền nhớ thương thuyền ấy
Không còn hát bài ca ru ngày xưa

Biển dịu dàng thì thầm cùng cát trắng
Về tình yêu biển dành trọn cho thuyền
Và biển mong một ngày kia đầy gió
Biển lại cùng thuyền sánh bước ra khơi.

Sưu tầm

nhungtulangthang
22-06-09, 05:39 PM
Chưa bao giờ anh ước đâu em
Một ngôi nhà, bão dừng sau cánh cửa…
Trời ơi ! Buổi sớm quá chừng thơm
Anh gặp lại hương sen, năm anh mười tám tuổi
Một ánh vui táo tợn của mùa hè
Khi những vệt ong hôn vào nhụy hoa cháy bừng như vệt lửa
Những trận lốc, nhưng cơn mưa trước hồn anh bỏ ngỏ…
Và ngôi nhà, bão dừng sau cánh cửa
Có thể nào anh ước đâu em ?...
*
Rất nhiều chuyện qua rồi, rất nhiều chuyện giống như quên
Sau tuổi hai mươi, ngỡ không cần đến nữa :
Chút xôn xao trong hang cây nắng nhỏ
Giọt nước tròn rung rinh trên lá sen
Cả gợn sóng mơ hồ trong ánh mắt riêng em
Màu trời xám mênh mông ngày động biển
Cánh bướm mai hồng, cơn mưa chiều tím
Một cửa sổ lặng thầm chi chút đếm sao rơi…

Hạnh phúc ta cần, thực cũng giản đơn thôi
Như chỉ ở trước ta thêm một tầm tay với
Ngỡ rảo bước là sớm chiều đã tới
Suốt một đời, sao vẫn giục mình đi?

Em có thể là gì sau trang sách Pauxtopxki?
Là một ánh bình minh xanh mờ không thể tắt?
Hay hương mát rừng thông cao ẩm ướt?
Một bóng cây khắc khoải cả mùa hè?

Anh không biết dãy phố ta đi hôm ấy gọi là gì?
Không biết lá cây trên đầu sao buổi chiều phát sáng?
Giọt nước mắt long lanh giữa tình yêu, tình bạn
Những kỷ niệm nơi này xáo trộn với nơi kia.

Anh và em (chỉ thế thôi). Và không có Pauxtopxki
“Ta đã lớn. Mà Pauxtopxki đã chết !”
Chỉ còn lại cuối cùng những cảm thông da diết
Của tất cả những gì vừa có lại vừa không…

Bằng Việt

ditimbairac
23-06-09, 08:43 AM
Tình anh là tình biển
Bởi anh mãi lênh đênh
Bờ nào có tình thương
Bến nào có chờ đợi
Tàu vẫn quay trở lại
Tìm chút nắng ban mai
Tìm chút tình thơ dại

Tình người vẫn khoan dung
Lòng người vẫn độ lượng
Biển khơi vẫn thiết tha
Anh đi giữa đường thương

Có con chim Hải Âu
Có chòm sao Bắc Đẩu
Bên em và bên biển
Ngọn Hải Đăng rực sáng

Trong tình em khát khao
Trời mây nước xôn xao
Huyền ảo giấc chiêm bao
Thực hoà chung với mộng

Cúi xuống hôn loài người
Ngước lên hôn vũ trụ
Anh cùng biển phiêu du
Đưa em vào giấc ngủ

Anh yêu em như anh yêu biển
Biển trong hồn và em ở trong tim
Anh thương em như anh thương biển
Suốt cuộc đời chỉ có biển và em.

Sưu tầm

thanh232
28-07-09, 01:14 AM
cổ tích biển và em

Đổ Thái Thục Uyên
Lớp 05SH
Có một thời sóng và biển yêu nhau
Người ta bảo biển là mối tình đầu của sóng
Sóng vỗ về ôm bờ cát trưa nóng bỏng
Biển rì rào hát mãi khúc tình ca !...

Rồi một ngày sóng nông nỗi đi xa
Bao kẽ đến và tỏ tình với biển
Biển sợ rằng sóng không về vĩnh viễn
Nên đành lòng hò hẹn với vầng trăng...

Sóng trở về thế là biển ăn năn
Sóng vô tình để biển xanh mang tội
Sóng thét gào không hề tha thứ lỗi !
Và ra đi kể từ đó không về...

Có một dạo anh đã kể em nghe
Chuyện tình yêu chúng mình không đơn giản
Em quá ngây thơ còn anh thì lãng mạn
Nên chuyện tình hò hẹn cũng mong manh

Sóng bạc đầu từ đó phải không anh ?...
Xa ngàn năm...sóng vẫn xa huyền bí...
Không phải đâu em biển không hề chung thủy
Chỉ có sóng bạc đầu mà vẫn thủy chung

Anh dắt em đi giữa biển nghìn trùng
nghe dã tràng kể chuyện xưa xa vắng
Anh không có mối tình xưa trong trắng
Anh mong em thuộc lòng cổ tích biển và em...

thanh232
28-07-09, 01:19 AM
mình ko còn nhớ tên tác giả,bạn nào bik bổ sung dùm mình nhé...


Nếu thật buồn anh hãy về với biển
Biển vẫn xanh rờn như thuở ấy vừa yêu
Dấu hết bão giông vào đáy lòng sâu thẳm
Biển yên lành biển hát phiêu diêu Nếu thật buồn anh hãy về với biển
Về bãi cát xưa tìm dấu tích tâm hồn
Anh sẽ thấy cát dưới chân mằn mặn
Ngỡ chạm vào xưa cũ dấu chân ai

Nếu thật buồn anh hãy về với biển
Viết ước mơ vào những võ sò
Và hãy viết tên lên bờ cát
Ở chỗ chúng mình đã viết ngày xưa

Nếu thật buồn anh hãy về với biển
Sẽ thấy vầng trăng ngụp lặn phía xa bờ
Sẽ thấy bóng một người nôn nao thức
Sẽ thấy còn nguyên vẹn một ước mơ.





(sưu tầm)

thanh232
28-07-09, 02:17 PM
Thơ tình người lính biển ([Only registered and activated users can see links])

Tác giả: Trần Đăng Khoa ([Only registered and activated users can see links])


Anh ra khơi
Mây treo ngang trời những cánh buồm trắng
Phút chia tay, anh dạo trên bến cảng
Biển một bên và em một bên
Biển ồn ào, em lại dịu êm
Em vừa nói câu chi rồi mỉm cười lặng lẽ
Anh như con tàu, lắng sóng từ hai phía
Biển một bên và em một bên
Ngày mai, ngày mai khi thành phố lên đèn
Tàu anh buông neo dưới chùm sao xa lắc
Thăm thẳm nước trôi, nhưng anh không cô độc
Biển một bên và em một bên
Đất nước gian lao chưa bao giờ bình yên
Bão thổi chưa ngừng trong những vành tang trắng
Anh đứng gác. Trời khuya. Đảo vắng
Biển một bên và em một bên.
Vòm trời kia có thể sẽ không em
Không hiểu nữa. Chỉ có anh với cỏ
Cho dù thế thì anh vẫn nhớ
Biển một bên và em một bên…

thanh232
30-07-09, 06:00 PM
Mai xa rồi, ta mãi nhớ, biển ơi
Từ sâu thẳm lòng ta với biển
Có quá khứ ngọt ngào cay đắng
Có tình yêu dữ dội, dịu êm.

Muốn trọn đời được ở mãi kề bên
Song ta hiểu đó chỉ là khát vọng,
Ta sẽ mang theo từng cánh chim bé bỏng
Những mặn mòi huyền diệu của riêng em.

Tạ Phương

Rainy
15-08-09, 08:41 AM
Thơ viết ở biển
Hữu Thỉnh

Anh xa em
Trăng cũng lẻ
Mặt trời cũng lẻ
Biển vẫn cậy mình dài rộng thế
Vắng cánh buồm một chút đã cô đơn.
Gió không phải là roi mà vách núi phải mòn
Em không phải là chiều mà nhuộm anh đến tím
Sóng chẳng đi đến đâu nếu không đưa em đến

Dù sóng đã làm anh
Nghiêng ngả
Vì em.

thanh232
16-08-09, 05:20 PM
[Only registered and activated users can see links]





Trước biển

Khi con về thăm lại mái nhà xưa
Thấy bóng mẹ dật dờ nơi bãi biển
Tuổi bé thơ đợi cánh buồm cha màu tím
Con vẫn dắt mẹ tìm dõi mắt xa xôi …

Con đã về . Đừng khóc nữa mẹ ơi !
Nước mắt mẹ làm lòng con mặn đắng
Biển rủ sóng,tóc mẹ giờ bạc trắng
Mái tranh nghèo lay lắt khói chiều lên .

Con ăn học nhiều nên lú lẫn thành quên
Không nhớ nổi một nỗi buồn của mẹ
Cặp đầy ắp những công trình bản vẽ
Chỗ mẹ nằm vẫn nắng giọt mưa sa .

Bao năm trời bay nhảy tận miền xa
Mê bia bọt con bỏ trôi vị nồng của biển
Lời thương mẹ cũng nhạt nhòa tan biến
Trong những ánh đèn nhấp nháy đỏ xanh …

Chợt giận mình sao quá đỗi vô tâm
Con quỳ khóc trước muôn trùng sóng vỗ
Cha không còn . Mà mẹ thì không nhớ
Hỏi biển trời dung thứ được con không ?


(Tập thơ Hoa Sứ Trắng – NXB Đà Nẵng 1997)

Thanh Trắc Nguyễn Văn