PDA

View Full Version : Thầy thuốc cũng cần được chẩn đoán và điều trị!


drtrungGP
23-05-09, 05:31 AM
Thầy thuốc mà tất bật, đầu tắt mặt tối, thở không ra hơi, hết bị khiển trách đầu này đến bị thưa gửi đầu kia thì bản thân họ cũng… bệnh, cũng đau và cũng khổ! Họ cũng cần được chẩn đoán và điều trị.

Tại sao người bệnh phải tìm đến thầy thuốc? Vì hai lý do: muốn chữa cho khỏi bệnh và muốn giảm bớt nỗi sợ hãi, lo âu. Bệnh thì đau ở thể chất; sợ hãi, lo âu thì khổ ở tâm hồn.

Sức khỏe được định nghĩa bởi Tổ chức Y tế thế giới (WHO) là “một tình trạng hoàn toàn sảng khoái (well being) về thể chất, tâm thần và xã hội, chứ không phải chỉ là không có bệnh hay tật”. Người bệnh đến bác sĩ là mong tìm lại sự sảng khoái toàn diện đó. Cho nên chỉ chữa bệnh không thôi thì chưa đủ.

Do đó, người thầy thuốc muốn giúp được bệnh nhân - như xã hội kỳ vọng vào họ - thì không chỉ phải giỏi về chuyên môn mà còn phải hiểu được nỗi lo lắng, sợ hãi của bệnh nhân đằng sau cái đau bệnh thể chất kia để trị liệu.

Thầy thuốc mà tất bật, đầu tắt mặt tối, thở không ra hơi, hết bị khiển trách đầu này đến bị thưa gửi đầu kia thì bản thân họ cũng… bệnh, cũng đau và cũng khổ! Họ cũng cần được chẩn đoán và điều trị.


Người thầy thuốc giỏi thì dù ở trên núi cao người ta cũng lặn lội tìm đến, không nhất thiết phải có những trang thiết bị, máy móc tối tân, tốn kém. Cái giỏi đó của họ là nhờ sự tích lũy kinh nghiệm nhiều năm, là sự tự học hỏi không ngừng. Không phải chỉ chẩn đoán “dương tính” mới là giỏi mà chẩn đoán “âm tính” càng phải giỏi.

Một bệnh nhân nghi mình ung thư thì lo lắng, sợ hãi, mất ăn mất ngủ. Một bác sĩ giỏi về lâm sàng ung thư, giàu kinh nghiệm nhìn qua đã có thể kết luận ngay là không phải. Không phải ung thư đâu, đừng lo. Gánh nặng ngàn cân kia lập tức được đặt xuống. Không cần một viên thuốc nào cả! Thầy thuốc giỏi chuyên môn sẽ giúp điều trị đúng, chẩn đoán phân biệt giỏi, biết ngay là bệnh nặng hay bệnh nhẹ, bệnh cần phải cấp cứu ngay hay ưu tiên cho trường hợp nặng hơn.

Bác sĩ giỏi chuyên môn cũng là bác sĩ biết trường hợp nào cần phải làm xét nghiệm và làm xét nghiệm nào để không làm khổ bệnh nhân, làm đau thêm cho bệnh nhân.

Nhưng như thế vẫn chưa đủ. Còn nỗi lo âu sợ hãi kia thì sao? Chính nỗi lo âu, sợ hãi đó - sợ bệnh tật, sợ chết, sợ bị bỏ rơi, sợ mất công ăn việc làm... - là một thứ bệnh còn hơn cả bệnh, bệnh tìm không ra, bệnh âm thầm, nhiều khi bị che giấu dưới các hội chứng bệnh lý lạ lùng mà kỹ thuật cao cũng bó tay. Đại học Harvard công bố hơn 60% bệnh nhân đến khám bác sĩ (ở Mỹ) là có nguồn gốc từ stress, nhất là trong cuộc sống đầy căng thẳng, đầy bất trắc, khủng hoảng như hiện nay. Chi phí cho y tế rất tốn kém mà sức khỏe người dân ngày càng tệ hơn.

Bệnh trầm cảm, tự tử, bệnh do hành vi, lối sống ngày càng gia tăng. Chỉ có một cách chữa: đó là truyền thông trị liệu (therapeutic communication). Ở đây không cần thuốc men, xét nghiệm, mổ xẻ gì cả, ở đây là những cử chỉ, thái độ, lời nói, cái “tâm” của người thầy thuốc. Đó là sự chân thành, tôn trọng trong giao tiếp và trên hết là sự thấu cảm (empathy) với người bệnh.

Các trường đại học y khoa lớn trên thế giới hiện nay ngày càng chú trọng dạy cho sinh viên những điều này. Đây không chỉ là những kỹ năng mà còn là những đức tính của người thầy thuốc, nên ngay từ năm thứ nhất y khoa người ta đã cho sinh viên học... tiểu thuyết, các tiểu thuyết mang tính nhân bản cao, bởi y khoa không chỉ là một khoa học mà còn là một nghệ thuật. Người ta còn cho sinh viên y khoa giả làm bệnh nhân để nhập viện điều trị, qua đó họ có cơ hội thật sự thấu cảm với người bệnh!

Có thể nói để có thể làm tốt chức năng, nhiệm vụ của mình, ngoài khả năng chẩn đoán bệnh tật người thầy thuốc còn phải có khả năng chẩn đoán “đáp ứng con người” (human response) - thấy được cái đau, cái khổ, cái lo lắng, sợ hãi... nằm phía đằng sau của bệnh tật. Và để thực hiện điều này, thầy thuốc ngoài việc học tập, rèn luyện còn cần được xã hội tạo điều kiện để làm việc tốt, như có đủ thời gian dành cho các buổi tiếp xúc, không bị vắt kiệt sức, tâm hồn luôn được thoải mái, thảnh thơi, nhờ đó họ mới truyền đạt được “năng lượng” này đến người bệnh qua truyền thông trị liệu.

Ta đã làm gì cho thầy thuốc được an tâm, được “sảng khoái về thể chất, tâm thần và xã hội” để họ có đủ cái gọi là sức khỏe nhằm hoàn thành nhiệm vụ được giao chưa? Họ cần đủ thời gian, đủ phương tiện làm việc, an toàn trong môi trường nguy hiểm, được bảo vệ tránh những bất công, được tôn trọng và thấu cảm. Phải, bởi chính họ cũng cần được tôn trọng và thấu cảm. Dĩ nhiên, đi kèm với đó là những biện pháp chế tài, điều chỉnh hành vi bởi một đoàn thể nghề nghiệp (như y sĩ đoàn) đứng ra chịu trách nhiệm.

Trên thực tế ở đâu và lúc nào cũng có người này người khác, kẻ tốt người chưa tốt. Nhưng nếu thứ quýt ngọt ở vùng này đem trồng ở vùng khác mà thành quýt chua hay ngược lại thì người ta biết ngay là tại “thổ ngơi”. Thổ ngơi, ấy là cơ chế, là chế độ chính sách, là cách đào tạo và sử dụng nhân lực, là hệ thống tổ chức mạng lưới… Chúng ta cần quan tâm hơn nữa để giúp người thầy thuốc làm tròn vai trò nhiệm vụ của họ theo sự phân công của xã hội vậy.

BS ĐỖ HỒNG NGỌC
Theo Tuổi Trẻ

drtrungGP
23-05-09, 05:36 AM
Tôi là một bác sĩ từng công tác tại một số bệnh viện nhà nước tuyến tỉnh, nhưng hiện nay tôi đã rời bỏ bệnh viện nhà nước ra “làm thuê” cho một phòng khám đa khoa tư nhân. Có thể dưới mắt nhiều đồng nghiệp cũ, tôi là một kẻ ham tiền nên đã rời bỏ vị trí “phục vụ” trong cơ quan nhà nước để trở thành kẻ làm thuê. Nhưng với thời gian không lâu làm việc tại cơ sở này, tôi lại cảm nhận được rằng chính ở vị trí này tôi lại có thể phục vụ tốt hơn cho nhiều người bệnh và tôi được là chính tôi - được đối xử đúng với cương vị bác sĩ của mình.

Có vẻ nghịch lý quá phải không? Khi làm cho phòng khám tư nhân, tôi cảm nhận nhu cầu được lắng nghe của người bệnh, được kể về bệnh tật của mình, được nghe bác sĩ khuyên nên ăn uống ra sao, nghỉ ngơi như thế nào và thậm chí nhu cầu được bày tỏ những bức xúc trong cuộc sống đời thường của bệnh nhân. Họ - những bệnh nhân đến với phòng khám chúng tôi - có thể là những người rất khá giả trong nội thành, nhưng cũng có cả những người nghèo và rất nghèo đến từ các vùng ngoại thành hoặc từ các tỉnh miền Tây Nam bộ, các tỉnh vùng Tây nguyên xa xôi, song khi bước chân vào phòng khám tất cả đều có chung một nguyện vọng là được bác sĩ hỏi thăm, được chỉ dẫn các xét nghiệm cần thiết, được thông báo rõ ràng bệnh trạng của mình, được biết rõ các loại thuốc uống và những cảnh báo về tác dụng phụ của thuốc nếu có. Những người bệnh bước chân vào phòng khám với mong muốn được giãi bày những lo âu của mình, còn chúng tôi - những bác sĩ - đều chăm chú lắng nghe.

Sau một ca khám niềm vui chúng tôi có được chính là nét mặt giảm bớt lo âu, là một câu nói đơn giản “cảm ơn bác sĩ” xuất phát từ tấm lòng của bệnh nhân, là sự hài lòng hiện trên khuôn mặt người bệnh dù số tiền họ phải trả có thể lên tới con số trăm ngàn. Và chính bản thân tôi cũng thấy mình đã làm được đúng chức năng của một bác sĩ như tinh thần “lương y như từ mẫu” của Bác Hồ đã từng nói. Bên cạnh đó, việc trả lương theo năng lực thực tế của mỗi người giúp cho chúng tôi có thể đảm bảo tốt cuộc sống của mình và tạo ra một không khí làm việc hăng hái, ý thức tự học hỏi của mỗi người để không ngừng nâng cao tay nghề.

Nhìn lại quá trình công tác ở một bệnh viện tỉnh chỉ cách TP.HCM mấy chục km mà tôi cảm thấy rùng mình vì sợ, với căn bệnh thành tích cố hữu của lãnh đạo, những bác sĩ như chúng tôi bị giao “chỉ tiêu” mỗi buổi sáng phải khám được 80 - 120 bệnh nhân (trong 3,5 giờ đồng hồ). Với mức bình quân khoảng 2 phút cho một bệnh nhân, đội ngũ bác sĩ, điều dưỡng của bệnh viện dần trở thành người máy, không còn cảm xúc, không còn thời gian để lắng nghe, thậm chí cũng không còn thời gian để tìm hiểu tiền sử bệnh của người bệnh.

Cả buổi sáng chúng tôi chỉ có 3 thao tác lặp đi lặp lại: gọi tên bệnh nhân, lật áo lên áp ống nghe vào người và sau đó ghi toa thuốc, ngoài ra không còn gì khác. Rồi sự trả lương không theo năng lực thực tế của mỗi bác sĩ mà căn cứ theo ngạch bậc, theo bằng cấp (ảo) đã tạo ra sự bất công lớn trong thu nhập của mỗi bác sĩ. Kết quả của tất cả những việc đó là bệnh nhân không hài lòng với cung cách làm việc của bác sĩ, bác sĩ thì không cảm thấy hứng thú trong nghề nghiệp, lãnh đạo thì cứ luôn hò hét phải đạt chỉ tiêu này, chỉ tiêu kia v.v..

Thế nhưng nghịch lý vẫn xảy ra, cuối năm bệnh viện này vẫn được đủ các cấp khen thưởng với đủ các loại giấy khen mặc cho bệnh nhân không cảm thấy hài lòng về bác sĩ, bác sĩ thì tự cảm thấy xấu hổ với lương tâm vì mình chưa làm tròn trách nhiệm, chỉ có lãnh đạo là phấn khởi “hoàn thành vượt mức chỉ tiêu đề ra”, được đánh giá là một “lãnh đạo năng động” vì đã biết đối xử “tế nhị” với các đoàn thanh kiểm tra của ngành dọc.

Cuối cùng tôi đã rời bỏ bệnh viện ra đi vì lương tâm nghề nghiệp không cho phép mình hành xử như thế với người bệnh. Viết ra những dòng này, tôi không có ý thanh minh cho những bác sĩ rời bệnh viện công ra làm bệnh viện tư nhân, tôi chỉ mong ước rằng một ngày nào đó bệnh nhân của bệnh viện công cũng được phục vụ tốt như bệnh viện tư, các bác sĩ của bệnh viện công đều có thể có đủ thời gian dành cho những bệnh nhân đến với mình để lắng nghe, chia sẻ và an ủi người bệnh, và mong ước lớn nhất đó chính là chúng tôi được đối xử đúng với chức trách bác sĩ của mình.

BS BÍCH VÂN
Theo Tuổi Trẻ

drtrungGP
23-05-09, 05:38 AM
Rất mừng là tôi đã chuyển qua bệnh viện tư. Là BS đã từng công tác ở bệnh viện công, tôi rất tâm đắc ý kiến của bạn Nguyễn Sỹ Trung: "Các cấp lãnh đạo quản lý không biết có thấy mình đang đưa ra một cơ chế mà cả BS và bệnh nhân đều không vui?".

Bệnh nhân ngồi xếp hàng chờ từ sáng đến trưa mới được BS khám trong 1-2 phút là xong, làm sao bệnh nhân không bức xúc? Ai bệnh tật chẳng muốn BS thăm khám kỹ và giải đáp thắc mắc về bệnh tật cho mình. Xin nói với các bạn, lúc còn ở bệnh viện công mỗi sáng tôi khám trên dưới 90 bệnh nhân, có khi 1 buổi sáng khám và điều trị hơn 100 bệnh nhân. Lúc đầu vì hiểu tâm tư bệnh nhân nên tôi giải thích kỹ, vậy là bị sếp nhắc nhở vì có đường dây nóng gọi đến giám đốc thắc mắc tại sao họ chờ từ sáng tới trưa mà chưa tới lượt khám.

Vậy là tôi phải chuyển qua khám nhanh. Khám nhanh, không giải thích thì bệnh nhân lại không thoải mái. Tôi chẳng trách họ. Nhưng làm riết ở đây tôi thấy có điều gì đó không ổn. Cứ khám nhanh, khám ẩu như thế ca thứ 200 chưa sai thì ca thứ 201 cũng sẽ sai.Với tôi, sự chính xác và sức khỏe của bệnh nhân là rất quan trọng.

Hơn nữa, BS khám chữa bệnh cho bệnh nhân mà họ còn không có thiện cảm với mình thì mình làm BS ở BV công vì mục đích gì đây? Tôi không muốn bệnh nhân gọi mình là "BS hai câu": hỏi bệnh sử chỉ 2 câu, cho bệnh nhân hỏi chỉ 2 câu (trừ trường hợp đặc biệt). Nghe thì quá lạnh lùng nhưng có muốn khám kỹ hơn, ghi chữ đẹp hơn để bệnh nhân dễ đọc cũng khó có đủ thời gian. Dù mười mấy năm làm ở BV công tôi chưa bị bệnh nhân viết thư phàn nàn về thái độ phục vụ, nhưng tôi hiểu tinh thần thái độ phục vụ ở đây là có vấn đề.

BV công nào chẳng bị phàn nàn về chuyện khám nhanh, trừ trường hợp BV đó không thu hút được bệnh nhân! Thế là tôi bỏ BV công gần nhà, nơi tôi mơ ước được làm việc từ lúc nhỏ, dù lúc này tôi đã lên sếp. Qua BV tư số lượng bệnh nhân khám ít hơn, tôi khám và tham vấn kỹ hơn, cả 2 bên đều thỏa mãn, BS lại được tiếng là tận tình, có y đức! Lương thì cao gấp 4 lần. Ở BV công tôi làm trước đây hay tổ chức lớp giao tiếp với bệnh nhân, nhưng rồi đâu vẫn hoàn đó. Tôi nghĩ phải hiểu rõ cội nguồn tại sao có những BS trong giao tiếp hàng ngày thì rất hiền lành, niềm nở, nhưng trong không khí căng thẳng lúc khám bệnh lại hay bị stress, nóng nảy, thiếu kiềm chế. Có như thế mới giải quyết được tình trạng trên, nếu không thì có học 10 lớp giao tiếp cũng vậy thôi.

Mà ở BV công chỗ tôi làm lúc trước ngộ lắm, vì thiếu BS nên chỉ có BS điều trị dọa ban giám đốc tháng tới sẽ nghỉ việc, chứ chưa thấy BS điều trị nào bị đuổi việc vì sai sót cả. Có lẽ nghỉ việc ở đó họ cũng chẳng sợ, vì chuyển qua BV tư lương họ còn cao hơn, có gì sợ?! Thực ra, BV công còn rất nhiều điều bất cập. Nhân viên đã thiếu mà họp hành liên tục. Chuyện lương bổng ở BV công cũng là vấn đề phải bàn. Khi tôi đã lên phó khoa, lương tôi vẫn còn thua 1 hộ lý lớn tuổi trong khoa. Lúc học phổ thông tôi tốt nghiệp loại giỏi, bạn cùng lớp tôi tốt nghiệp loại khá. Tôi đậu BS, cô ấy đậu cử nhân điều dưỡng. Cô ấy chỉ cần học 4 năm nên ra trường và đi làm trước tôi. Vì hệ số lương BS và cử nhân điều dưỡng mới ra trường bằng nhau nên khi đi làm nhiều năm, lương tôi đều thấp hơn cô ấy dù cô ấy cũng chỉ thực hiện công việc của 1 điều dưỡng (y tá) như chích, cho uống thuốc, đo huyết áp... trong khi BS phải động não và chịu trách nhiệm rất lớn về y lệnh của mình. Gia đình tôi khá giả, lương ở BV đối với tôi không quan trọng lắm, nhưng lương thể hiện cách nhìn nhận, cách đánh giá về vai trò của BS. Điều này tạo nên sự bất mãn của 1 bộ phận BS. BS không được phép đình công, nhưng vì rất nhiều lý do ở trên khó có thể nói là không có những ngọn sóng ngầm.

Dù ngành y còn rất nhiều người tốt, nhưng sẽ là duy ý chí, phi thực tế nếu như cứ mong mỏi tất cả các thầy thuốc đều là "mẹ hiền" mà lãnh đạo ngành y không sâu sát và có cách giải quyết hợp lý những vấn đề trên!

THÁI DOÃN SỬU
Theo Tuổi Trẻ